31.10.11

Vẫn là con gái, đang thành phụ nữ

Một trong những nơi thời gian để lại dấu chân là đôi mắt : cái sự buồn vui, hi vọng, hoạt bát, thông minh.. hay sống chỉ để qua ngày, châm chạp, vô cảm.

Mình luôn bị thu hút bởi đôi mắt truyền cảm xen lẫn nghịch ngợm, tràn trề niềm tin
Ghen tỵ với đôi mắt vui vẻ, vô âu vô lo
Tưởng tượng về đôi mắt lơ đãng nhưng cương nghị, che giấu 1 tâm hồn nhiều xao động và dễ xúc động.
Và xót xa cho những đôi mắt mệt mỏi và vô vọng, nhìn mà như hư không.
               ... nhất là khi đôi mắt đấy còn trẻ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét